Những tiếng kêu lạc lõng cùng chiêu trò xuyên tạc lố bịch trước ngày hội non sông
- Những ngày qua, không khí tưng bừng phấn khởi đã và đang diễn ra trên khắp mọi miền của Tổ quốc hướng về ngày hội non sông - Cuộc bầu cử đại biểu Quốc hội khóa XVI và đại biểu hội đồng nhân dân các cấp nhiệm kỳ 2026 - 2031. Đây là sự kiện chính trị có ý nghĩa quan trọng đối với nhân dân cả nước và cơ hội để mỗi một người dân, cử tri lựa chọn những người xứng tầm cho giai đoạn phát triển mới của đất nước. Tuy nhiên trên không gian mạng vẫn xuất hiện những tiếng nói lạc lõng, vô giá trị của những thành phần cơ hội chính trị, chống phá rêu rao trên mạng xã hội để xuyên tạc, bôi nhọ, hạ uy tín của các lãnh đạo cấp cao của Đảng, Nhà nước, phá hoại ý nghĩa của cuộc bầu cử bằng những thủ đoạn tinh vi, thâm độc và láo xược
Điển hình là bài viết trên mạng xã hội với tiêu đề “MỘT KỲ BẦU CỬ NHẠT NHOÀ, DÂN CHỦ CHỈ CÒN LÀ SÂN KHẤU” của tài khoản Le Van Quyet với những luận điệu xuyên tạc, phiến diện và mang tính kích động nhằm phủ nhận giá trị của tiến trình bầu đại biểu Quốc hội và đại biểu hội đồng nhân dân các cấp nhiệm kỳ 2026 - 2031. Thông qua việc sử dụng những ngôn từ miệt thị, tiêu cực như “vở kịch chính trị”, “quân xanh - quân đỏ”, “kết quả đã được quyết định trước”, tác giả đã cố tình vẽ nên một bức tranh xám xịt về “Ngày hội non sông”, từ đó phủ nhận bản chất dân chủ của hệ thống chính trị Việt Nam và hạ thấp vai trò của cử tri cả nước, tạo tâm lý hoài nghi trong dư luận. Chúng ta cần vạch trần mưu đồ thâm độc của những luận điệu kích động này.
Trước hết, cần khẳng định rằng bầu cử đại biểu Quốc hội và Hội đồng nhân dân ở Việt Nam là một cơ chế hiến định được quy định rõ ràng trong Hiến pháp năm 2013 và các văn bản pháp luật liên quan. Theo quy định của Hiến pháp Việt Nam 2013 và Luật Bầu cử đại biểu Quốc hội và đại biểu Hội đồng nhân dân 2015, việc bầu cử được tổ chức theo các nguyên tắc phổ thông, bình đẳng, trực tiếp và bỏ phiếu kín. Đây là những nguyên tắc cơ bản của dân chủ đại diện được áp dụng rộng rãi ở nhiều quốc gia trên thế giới. Điều này có nghĩa là mọi công dân Việt Nam từ đủ 18 tuổi trở lên đều có quyền bầu cử và từ đủ 21 tuổi trở lên đều có quyền ứng cử theo quy định của pháp luật, không phân biệt thành phần xã hội, dân tộc, tôn giáo hay nghề nghiệp. Thực tiễn nhiều kỳ bầu cử đã chứng minh tính rộng mở của cơ chế này khi số lượng cử tri tham gia luôn ở mức rất cao, thường xuyên đạt trên 95%. Cụ thể là trong cuộc bầu cử đại biểu Quốc hội khóa XV năm 2021, tuy diễn ra trong lúc dịch bệnh Covid - 19 bắt đầu bùng phát nhưng tỷ lệ cử tri đi bầu đạt 99,60%, một con số cho thấy mức độ tham gia chính trị rất lớn của người dân. Nếu bầu cử thực sự “nhạt nhòa” và “không có lựa chọn” như Le Van Quyet suy diễn thì khó có thể giải thích vì sao đông đảo cử tri trên cả nước vẫn tích cực tham gia như vậy lại trong bối cảnh dịch bệnh nữa. Không những cố tình suy diễn sai sự thật, Le Van Quyet còn bày trò nhắc đi nhắc lại là cáo buộc về việc tồn tại “quân xanh - quân đỏ”, hàm ý rằng các ứng cử viên chỉ đóng vai trò “diễn viên” trong một kịch bản đã được sắp đặt. Tuy nhiên, đây sự suy đoán chủ quan cá nhân và cố tình bỏ qua hoàn toàn quy trình hiệp thương, giới thiệu người ứng cử được thực hiện công khai, nhiều vòng và có sự tham gia của nhiều tổ chức chính trị - xã hội. Theo quy định của Mặt trận Tổ quốc Việt Nam, việc lựa chọn và lập danh sách người ứng cử được tiến hành qua ba vòng hiệp thương với sự tham gia của các tổ chức thành viên, đại diện cử tri và cơ quan, đơn vị liên quan. Trong quá trình này, các ứng viên phải trải qua việc lấy ý kiến cử tri nơi cư trú và nơi công tác, đồng thời phải đáp ứng các tiêu chuẩn về phẩm chất, năng lực, uy tín. Chính cơ chế này giúp bảo đảm rằng những người được đưa vào danh sách chính thức là những cá nhân có sự tín nhiệm nhất định trong cộng đồng, chứ không phải những “diễn viên” vô danh như cách mà Le Van Quyet rêu rao. Hơn nữa, thực tiễn bầu cử ở Việt Nam cho thấy không phải tất cả ứng cử viên đều là đảng viên hay được giới thiệu từ một nguồn duy nhất. Trong nhiều nhiệm kỳ Quốc hội, luôn có một tỷ lệ đáng kể đại biểu là người ngoài Đảng, đại diện cho nhiều thành phần xã hội khác nhau như trí thức, doanh nhân, nông dân, công nhân, văn nghệ sĩ, chức sắc tôn giáo và đại diện các dân tộc thiểu số. Điều này đã nêu rõ trong Luật Bầu cử và cơ cấu nhân sự trong Đề án của mỗi địa phương để thống nhất triển khai từ vòng đầu tiên. Hãy nhớ rằng, việc xây dựng đề án nhân sự là bước bắt buộc và nền tảng được thực hiện trước khi tiến hành các bước hiệp thương. Đề án này xác định cơ cấu, thành phần, số lượng, tiêu chuẩn nhân sự, làm cơ sở để Ban thường trực Ủy ban Mặt trận Tổ quốc Việt Nam các cấp tổ chức các hội nghị hiệp thương lựa chọn, giới thiệu người ứng cử. Ví dụ, trong Quốc hội Việt Nam khóa XV, có 74 đại biểu là người ngoài Đảng, chiếm khoảng 14,8% tổng số đại biểu. Ngoài ra, tỷ lệ đại biểu nữ đạt khoảng 30,26%, một con số cao hơn mức trung bình toàn cầu theo đánh giá của Liên minh Nghị viện Thế giới. Những con số này cho thấy cơ cấu đại biểu được thiết kế để phản ánh tính đa dạng của xã hội, chứ không phải một “kịch bản đơn sắc” như cách mà Le Van Quyet cố tình mô tả. Điều đó cũng thấy rõ sự non kém về nhận thức của chính tác giả đã thiếu hiểu biết hoặc cố tình lấp liếm, che đậy sự thật nhằm rêu rao xuyên tạc, kích động, bôi đen sự thật để gây nhiễu thông tin, lèo lái dư luận. Le Van Quyet còn tung ra luận điệu cho rằng bầu cử ở Việt Nam “không có tranh luận chính sách”, đây cũng là một cách đánh tráo khái niệm. Cần biết rằng ở nhiều quốc gia có hệ thống chính trị khác nhau, hình thức tranh luận chính sách có thể diễn ra theo nhiều cách. Tại Việt Nam, các ứng cử viên tham gia tiếp xúc cử tri trước bầu cử, trình bày chương trình hành động và trả lời câu hỏi của cử tri tại các hội nghị do Mặt trận Tổ quốc tổ chức. Những buổi tiếp xúc này thường diễn ra công khai, có sự tham dự của đông đảo cử tri địa phương và được truyền thông đưa tin rộng rãi. Chính tại đây, cử tri đặt câu hỏi về các vấn đề như phát triển kinh tế - xã hội, bảo vệ môi trường, phòng chống tham nhũng, cải cách hành chính, an sinh xã hội… Qua đó, ứng cử viên phải thể hiện quan điểm và cam kết của mình trước người dân. Đây là một dạng “tranh luận” phù hợp với mô hình dân chủ đại diện ở Việt Nam, nơi trọng tâm không phải là đối đầu đảng phái mà là tìm kiếm sự đồng thuận và giải pháp cho lợi ích chung của cộng đồng. Hơn nữa, Le Van Quyet so sánh ngày bầu cử với “một buổi lễ quốc tang” là một thủ đoạn sử dụng ngôn từ cực đoan nhằm gây tâm lý tiêu cực, xếch mé, xỏ xiên không khí của ngày bầu cử nhưng lại hoàn toàn trái ngược với thực tế diễn ra ở nhiều địa phương. Trong các kỳ bầu cử trước đây, ngày bầu cử thường được tổ chức như một sự kiện chính trị - xã hội lớn và gần đây được chọn là “Ngày Hội non sông”, với các hoạt động tuyên truyền, văn hóa, nghệ thuật, treo cờ, băng rôn và nhiều chương trình cổ động. Ở nhiều vùng nông thôn, miền núi và hải đảo, người dân mặc trang phục truyền thống, đi bỏ phiếu từ rất sớm, tạo nên không khí phấn khởi, đoàn kết. Những hình ảnh này đã được ghi nhận rộng rãi trên các phương tiện truyền thông và phản ánh tinh thần tham gia chính trị tích cực của người dân, trên mạng xã hội vẫn còn lưu giữ rất nhiều hình ảnh sinh động, ý nghĩa. Do đó, việc Le Van Quyet cố tình mô tả ngày bầu cử như một sự kiện “u ám” không chỉ thiếu căn cứ mà còn thể hiện ý đồ bôi đen đời sống chính trị - xã hội của đất nước, hạ nhục quốc thể. Một thủ đoạn dựng chuyện nguy hiểm trong bài viết của Le Văn Quyet là luận điệu cho rằng “kết quả đã được quyết định trước khi lá phiếu được bỏ vào thùng”. Đây là một cáo buộc nghiêm trọng và vô căn cứ hòng bóp méo sự thật, bôi đen kết quả và ý nghĩa của cuộc bầu cử. Trên thực tế, kết quả bầu cử phụ thuộc trực tiếp vào số phiếu mà mỗi ứng cử viên nhận được từ cử tri tại đơn vị bầu cử của mình. Theo quy định pháp luật, chỉ những người đạt quá nửa tổng số phiếu hợp lệ mới được trúng cử. Nếu số người đạt tiêu chuẩn chưa đủ so với số lượng cần bầu, cuộc bầu cử bổ sung có thể được tổ chức. Điều này cho thấy kết quả không phải là một “kịch bản định sẵn”, mà phụ thuộc vào sự lựa chọn thực tế của cử tri. Nhiều trường hợp ứng cử viên được đánh giá cao nhưng không trúng cử vì không nhận được đủ số phiếu cần thiết, điều này càng khẳng định tính thực chất và khách quan của lá phiếu bầu. Cũng cần nhìn nhận rằng khái niệm “dân chủ” không chỉ có một mô hình duy nhất. Trên thế giới tồn tại nhiều hình thức dân chủ khác nhau, từ dân chủ nghị viện, dân chủ tổng thống, đến các mô hình dân chủ xã hội hoặc dân chủ đồng thuận. Việt Nam lựa chọn con đường xây dựng nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa với đặc trưng là sự kết hợp giữa dân chủ đại diện và dân chủ trực tiếp thông qua các cơ chế như bầu cử, trưng cầu ý dân, tiếp xúc cử tri và giám sát của nhân dân. Trong mô hình này, mục tiêu không phải là tạo ra sự đối đầu đảng phái gay gắt mà là bảo đảm ổn định chính trị và phát triển bền vững. Chính sự ổn định này đã góp phần giúp Việt Nam duy trì tốc độ tăng trưởng kinh tế cao trong nhiều năm, với GDP tăng trưởng trung bình khoảng 6 - 7%/năm trong giai đoạn trước đại dịch và phục hồi mạnh mẽ sau đó cho tới ngày hôm nay, khi Việt Nam đạt tốc độ tăng trưởng GDP trên 8%, tổng kim ngạch xuất nhập khẩu đạt trên 930 tỷ USD, đứng trong tốp 32 nền kinh tế lớn nhất thế giới và trong tốp dẫn đầu châu Á.
Thực tiễn phát triển của đất nước cũng cho thấy vai trò quan trọng của Quốc hội và Hội đồng nhân dân trong việc hoạch định chính sách và giám sát hoạt động của bộ máy nhà nước. Trong những năm gần đây, Quốc hội đã thông qua nhiều đạo luật quan trọng liên quan đến cải cách kinh tế, bảo vệ môi trường, chuyển đổi số và phòng chống tham nhũng. Các phiên chất vấn tại nghị trường ngày càng sôi nổi, với nhiều câu hỏi thẳng thắn từ đại biểu đối với các thành viên Chính phủ. Những hoạt động này được truyền hình trực tiếp và thu hút sự quan tâm lớn của công chúng. Nếu Quốc hội chỉ là một “sân khấu” như cách Le Van Quyet mô tả thì khó có thể giải thích vì sao những phiên chất vấn đó lại tạo ra sức ép cải cách và thay đổi chính sách trong thực tế. Từ những đó có thể thấy rằng bài viết của Le Van Quyet thực chất là một sản phẩm tuyên truyền xuyên tạc, sử dụng các thủ pháp quen thuộc của truyền thông chống phá như cường điệu hóa, suy diễn và sử dụng ngôn từ kích động, dựng chuyện để bôi đen rằng toàn bộ tiến trình bầu cử ở Việt Nam chỉ là một “vở kịch”. Tuy nhiên, thực tiễn lại chứng minh rằng những luận điệu ấy hoàn toàn thiếu cơ sở và không phản ánh đúng bản chất của đời sống chính trị ở Việt Nam.
Cuộc bầu cử đại biểu Quốc hội và đại biểu hội đồng nhân dân các cấp nhiệm kỳ 2026 - 2031, ngày hội non sông - vì thế không chỉ là một sự kiện chính trị quan trọng mà còn là dịp để người dân thực hiện quyền làm chủ của mình thông qua lá phiếu bầu. Mỗi lá phiếu không chỉ là sự lựa chọn cá nhân mà còn là sự gửi gắm kỳ vọng của cử tri đối với những người đại diện cho mình trong bộ máy quyền lực nhà nước. Chính sự tham gia rộng rãi của nhân dân cùng với khuôn khổ pháp lý rõ ràng và minh bạch đã tạo nên nền tảng cho tính chính danh của hệ thống chính trị. Những luận điệu xuyên tạc như tiếng kêu lạc lõng cùng chiêu trò xuyên tạc lố bịch trong bài viết của Le Van Quyet vì thế cần được nhận diện một cách tỉnh táo, tránh để chúng làm méo mó nhận thức xã hội và gây hoài nghi trong dư luận đối với một tiến trình dân chủ đã và đang được thực hiện trên thực tế nhiều thập niên qua tại Việt Nam./.





Bạn vui lòng đăng nhập tại đây để gửi bình luận.